TRUYỆN CHÀNG MỒ CÔI
Ngày xưa, một phú ông nọ có cô con gái rất xinh. Nhiều trai bản mê nàng, nhờ người mối lái, nhưng đều bị phú ông từ chối. Phú ông thường nói với mọi người : - Tôi không cần rể lắm vàng, nhiều bạc mà chỉ cần một người thông minh lanh lợi. Bình sinh tôi không bao giờ biết giận, nếu người nào có tài làm cho tôi nổi giận thì người đó sẽ xứng đáng làm rể tôi. Nghe lời thách của phú ông, nhiều chàng trai bản trên làng dưới đã lần lượt trổ tài nhưng bao nhiêu cách chọc tức của họ đều bị phú ông coi như nước lã. Lão không những không hề tỏ chút giận dữ, lắm lúc lại còn cười phá lên làm cho những người bấy lâu tự cho mình là thông minh lanh lợi đều khoanh tay. Duy chỉ có chàng Mồ Côi ở làng bên là chưa chịu. Một hôm Mô Côi đến xin ở thuê cho phú ông. Chàng không cho biết mình có ý định làm rể, về phần phú ông cũng coi chàng như những người làm công khác. Mô Côi chăm chỉ làm hết mọi việc được giao, phú ông mừng vì mướn được người chăm làm và cẩn thận. Một buổi sáng, ...